Thứ Hai, 27 tháng 12, 2010

“ HỘI NGỘ RỒI CHIA LY”

Tôi trở về phương Nam , trong cái nắng hanh vàng và xe lạnh của gió heo may, vẫn thấy nhớ nao lòng bạn bè một thời “ khói lửa “.
Vậy thôi mà đã bấy năm rồi, màu thời gian và những chuân chuyên cuộc đời đã khiến mái đầu của bạn tôi trở thành “ bán râm ” với màu của tóc. Đuôi mắt nhăn nheo dấu vết thời gian,  gọi nhau bằng thằng , miệng cười toác ngoác, mắt rưng rưng khi tin bạn… không còn. Có mái trường nào như thế này chăng, củ sắn, bắp ngô, vắt mì năm ấy, đã khiến mình… đọng lại hôm nay ?
Vẫn những cái nắn vai , bắt tay, vẫn tao tao mày mày nhưng còn tên thì …không nhớ đành hỏi mày…tên vẫn thế phải không…?  Uống đi, uống cho say cho say để lần sau  về khỏi  hỏi.. cái tên mày.   
 Xin mượn lời của nhạc sỹ Phú Quang để hẹn ngày gặp lại “ Hội ngộ rồi chia ly, cuộc đời rồi cũng thế..Dẫu là mặt trời nồng nàn khát khao, hay đêm huyền diệu lấp lánh ngàn sao, nếu không có người cuộc đời trôi về đâu…nếu không có người…”
Vâng nếu không có bạn, có tôi, không có những năm tháng nắng cháy da và lạnh run người của đất trời T.BANHẤT thì liệu có những đêm rượu nghiêng ngửa đất trời Việt Bắc hôm nay.
Đêm phương nam
Vũng Tàu 9-12-2010

Chủ Nhật, 26 tháng 12, 2010

Cha

  Sông Mã xa rồi Tây tiến ơi
Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi…”
Từ phương nam trở về, vĩnh biệt cha kính yêu , người lính của binh đoàn Tây tiến năm xưa đã hóa thân cùng cây cỏ, trong con vẫn vang vọng tiếng của “ Oai linh gầm thét..” và hình ảnh của những
“… Đoàn binh không mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiểu thơm”
 Có một thời vệ quốc.., một thời dấn thân …để hôm nay hòa mình trong lòng sông núi…Có những vinh quang bị che lấp sau những tủi buồn… cũng như bao người lính … Cha vẫn trọn đời một tấm lòng trung.
Nhìn những đoàn người đưa tiễn Cha đi  hôm nay, con tin rằng Cha đã được bình yên.
Hãy ngủ yên Cha nhé, và hãy giúp chúng con gọi mặt trời về…
Vĩnh biệt Cha..
Vũng Tàu đêm 3-11-2010
Một tuần sau ngày Cha ra đi